打斗
词语解释
打斗[ dǎ dòu ]
⒈ 〈方〉:动手争斗。
例阵前两员大将正在打斗。
英fight;
国语辞典
打斗[ dǎ dòu ]
⒈ 互相殴打。
例如:「这两个少年为了一些小事就打斗起来了。」
近打架 斗殴 相打
相关成语
- jué chá觉察
- zhèi xiē zǐ这些子
- mín bīng民兵
- tóu shàng zhuó tóu头上著头
- zhuǎn huí转回
- chā tú插图
- bèi lǐ被里
- huǒ huà火化
- píng ān平安
- dào cǎo rén稻草人
- hòu dù厚度
- zuò xié作协
- cāng hǎi yí zhū沧海遗珠
- shùn lǐ chéng zhāng顺理成章
- cǎo tú草图
- yī bǎi yī一百一
- shēng bǐ声比
- tǐ xì体系
- cháng mìng dēng长命灯
- sè yì色役
- zì rán ér rán自然而然
- mǒu shí某时
- zhū mù朱木
- shāo xiāng烧香
